Xuân Hương cay đắng khi làm vợ Thanh Bạch: “Như ô sin, được làm đàn ông mà không cần chuyển giới”

Thật không ngờ, sau 13 năm đằng đẵng, tưởng chừng như mọi thứ êm đềm, "ai về nhà nấy" rồi thì mới đây lại thấy MC Thanh Bạch lên tiếng về lý do ly hôn hồi xưa. Mà chẳng biết Thanh Bạch nói gì mà...

Thật không ngờ, sau 13 năm đằng đẵng, tưởng chừng như mọi thứ êm đềm, “ai về nhà nấy” rồi thì mới đây lại thấy MC Thanh Bạch lên tiếng về lý do ly hôn hồi xưa. Mà chẳng biết Thanh Bạch nói gì mà khiến cho vợ cũ Xuân Hương phải đăng đàn một bức thư dài dằng đặc đầy sâu cay.

Chuyện bắt đầu khi mới đây, trên một chương trình truyền hình, MC Thanh Bạch không biết “mải vui” hay sao mà lại chia sẻ lại chuyện cũ. Cụ thể là là về vụ ly hôn cách đây 13 năm với nghệ sĩ Xuân Hương. Anh nói rằng, giữa mình và Xuân Hương từng có một đời sống vợ chồng không hề lãng mạn và đó cũng chính là nguyên do chính dẫn đến chuyện tan vỡ 13 năm về trước.

MC Thanh Bạch. (Ảnh: Webtretho)
MC Thanh Bạch cùng với vợ cũ Xuân Hương và vợ mới đại gia hiện tại. (Ảnh: Webtretho)

Và có vẻ như, câu nói này đã khiến một vài giọt nước tràn ly. Ngay sau đó, nghệ sĩ Xuân Hương – vợ cũ của Thanh Bạch, sau 13 năm, đã phải đăng đàn với một bức “tâm thư” dài vô cùng tận, với lời lẽ vừa sâu cay, vừa có một chút cay đắng, tức giận như muốn trút hết mọi uất ức bấy lâu nay.

Cặp đôi Thanh Bạch – Xuân Hương thời còn son sắc trước đây . (Ảnh: Webtretho)

Trong bức thư, Xuân Hương đã kể lại hết những khổ cực truân chuyên thế nào khi làm dâu nhà Thanh Bạch, phải làm đủ điều không phân biệt là việc phái mạnh hay phái yếu, còn bị em chồng từ quê gọi điện lên để “thay mẹ chồng chỉ bảo” cách làm dâu, cách chi tiêu vun vén gia đình. Đọc mà cũng thấy tức tức hộ chị.

Xuân Hương – Thanh Bạch thời còn trẻ bên nhau . (Ảnh: Webtretho)

Cụ thể, nghệ sĩ Xuân Hương viết như sau, thật ra khá dài, nhưng thề là, các mẹ đọc đi, đọc đến đâu là thấy thật đến đó, cảm nhận được rất rõ sự tức giận của nữ nghệ sĩ.

“Hôm nay tình cờ tôi đọc được bài “MC Thanh Bạch tiết lộ nguyên nhân đổ vỡ hôn nhân với nghệ sĩ Xuân Hương” trên báo. Anh ấy bảo rằng sau ly hôn đã bỏ ra số tiền rất lớn để tham gia một khoá học về tâm lý, tìm hiểu tại sao ly hôn. Nhờ đó mới tìm ra được kết luận rằng “hôn nhân mà không lãng mạn là một cuộc hôn nhân chắc chắn không có hạnh phúc”. Nghe thật là cảm động.

Không ngờ rằng ly dị đã được 13 năm rồi, người xưa đã qua gần chục lần đám cưới vừa nghệ thuật vừa từ thiện mà vẫn còn đau đáu về chuyện của thế kỷ trước.Mới ló mặt ra làm nghề vừa chớm được thiên hạ biết đến với tên gọi nhóm hài Thanh Bạch – Xuân Hương thì tôi đã lui về sau lưng anh làm hậu phương vững chắc chỉ lo giặt giũ bếp núc lau nhà, con cái để anh thừa thắng tiến lên thay cả phần mơ ước của tôi. Tôi chính thức trở thành ô sin chuyên nghiệp. Nhà không có máy giặt nhưng có một con robot đa năng vận hành theo lệnh của một chủ nhân ông tuy mong manh nhưng lại đầy uy lực.

Xuân Hương trần tình về nỗi ấm ức, bức xúc của mình khi là vợ Thanh Bạch. (Ảnh: Webtretho)

Ngoài giặt đồ, lau dọn nhà cửa, chăm sóc đứa con nhỏ tôi còn chăm luôn “em bé lớn” với ti tỉ việc sai vặt trong nhà, robot còn phải góp ý cho ông chủ trong công việc, trong ăn mặc, trong ứng xử. Đôi khi còn phải đi kèm với ông chủ để làm việc với đối tác hoặc viết trả lời phỏng vấn báo chí và cả việc viết kịch bản.Cũng do phạm vi làm việc chỉ quanh quẩn trong nhà nên không cần lãnh lương vì không phải tốn tiền áo quần, không tiêu pha gì cả. Bù lại tôi được ăn cơm, được thực hiện nghĩa vụ làm dâu, làm ô sin thoải mái. Chi tiêu thì có cô em chồng từ dưới quê luôn liên lạc thường xuyên qua điện thoại với anh để bảo ban tôi biết cách chi tiêu, phải ghi vô sổ từng đồng ra đồng vô. Đi chợ mua thịt cá hành tỏi cũng phải ghi.

Cuộc hôn nhân không như là mơ của cặp đôi Thanh Bạch – Xuân Hương. (Ảnh: Webtretho)

Cô em chồng thương anh trai nên hay thay má chồng tôi nhắc nhở chị dâu “làm đàn bà phải biết giữ tiền, biết chi tiêu. Phải biết đối xử với bên chồng cho phải đạo. Phải biết….và phải biết…”. Nhờ vậy tôi mới biết được làm dâu làm vợ là làm cái gì. Được cái là trong nhà tôi công việc được phân chia rõ ràng lắm. Thí dụ: hễ tôi nấu cơm thì anh lảnh phần ăn. Tôi rửa chén thì anh đọc báo. Tôi lau nhà anh xem TV, nghe nhạc, đàn hát…. chứ có bao giờ anh ngồi không đâu.

Rác đọng trên nóc nhà, tôi vô ý nhờ anh leo lên coi giúp làm anh bật khóc rồi thỏ thẻ :”Việc đó không hạp với anh”. Nhờ anh đi mua sắt thép, cát xi măng về sửa nhà anh cũng bảo “chuyện đó anh không hợp. Em đi mua đi!”

Nhờ anh ra phường thị thực giấy tờ anh cũng bảo “Anh không hợp mấy chuyện đó. Em đi đi!”. Ngay cả trong lúc tôi còn đi diễn chung với anh thì anh cũng bảo rằng: “Tại sao anh làm ra tiền mà lại phải làm những chuyện đó?! Em đi làm đi! Chuyện vậy mà cũng bắt anh làm à?! Từ hồi nhỏ ba má anh không bao giờ biểu anh làm mấy chuyện đó nên anh không hợp”. Nhờ vậy mà trong nhà việc gì cũng hạp với tôi hết từ nấu cơm, dọn nhà, chăm con, tới leo nóc nhà hốt rác, mua vật tư sửa chữa, xây nhà cửa… tất tần tật.

Xuân Hương cay đắng kể lại mang danh là vợ mà bị chồng đối xử như ô sin. (Ảnh: Webtretho)

Tôi phát hiện ra một điều tuyệt vời không tưởng: Tôi đã thành đàn ông!!! Không cần mổ xẻ. Không cần tốn hàng đống tiền xuất ngoại chuyển giới. Tôi đã thành đàn ông. Thật sung sướng! Thật hạnh phúc! Vậy là kể từ nay tôi được thoải mái bắc thang thay bóng đèn, tha hồ cầm cưa cầm đục mà không sợ anh tự ái vì tôi đã tước đi cái vai trò đàn ông của anh. OK! Hai “thằng đàn ông” sống chung nhà là tôi không cần phải ỏn ẻn như đàn bà nữa.

Tuy tôi là “đàn ông” nhưng rất chiều chuộng “anh”, tôi nấu nướng ra trò, tôi lo cho “anh” từng cái quần cái áo và cả mọi chuyện trong nghề nghiệp. Thấy tôi quá chu đáo nên “anh” hay làm nũng. “Anh” sai vặt tôi đủ thứ. Thậm chí ngay cả những món đồ kế bên, anh chỉ cần với tay là có thể lấy được nhưng anh vẫn ưu ái nhờ tôi lấy, hết món này tới món kia: từ vớ tới đồ trang điểm, từ nước uống tới quần áo, từ cái chén tới đôi đũa.

Nghệ sĩ Xuân Hương. (Ảnh: Webtretho)

Khi tôi đã nghỉ không đi diễn nữa thì anh càng tận dụng “sức kéo” của tôi nhiều hơn. Tôi nói “Sao anh hành hạ em như ở đợ vậy?” Trong một phút xuất thần, có lẽ anh quên mất cái chất lãng mạn nên anh quát lên: “Ừ đó! Ở đợ đó! Nô lệ đó! Ai biểu ngồi nhà ăn đồng tiền tôi làm ra thì là nô lệ đó!”. Sau khoảnh khắc xuất thần là anh lại nhoẻn miệng cười ngay-một nụ cười vô hồn nhưng lãng mạn như muốn cho tôi biết rằng anh nói vậy thôi chứ anh không nghĩ gì.

Tôi thật có lỗi với anh. Thân đàn bà được anh ưu ái thêm cho chức năng đàn ông mà cứ làm anh buồn, vẫn cứ làm anh thất vọng.

Cho tôi xin lỗi người xưa nhé”. Trời ơi, sâu cay quá, đọc xong mà không biết nói sao, chỉ biết nhắm mắt, lè lưỡi. Đúng là phận đàn bà, dù thế nào thì vẫn khổ lên khổ xuống, không khổ ngang cũng khổ dọc.

Thu Hiền (tổng hợp)